vothitramy
Bạn gái của chồng
by
on 01-27-2012 at 10:54 PM (17 Lần đọc)
Ngọn lửa nhiệt tình của anh đã khiến tôi không nhận ra bất cứ dấu hiệu nào khả nghi.
Giờ thì tôi đã hiểu, một khi đàn ông vốn vô cảm và thiếu trách nhiệm với gia đình, bỗng chốc trở thành người chồng mẫu mực, chăm chỉ tặng quà cho vợ và thường xuyên đi công tác xa nhà, khi ấy bắt đầu cần phải đặt câu hỏi?
Từ lâu tôi đã nghe anh khen bâng quơ, cô ấy là nhân viên có năng lực, tháo vát, tích cực, đảm đang…Cho đến lúc tôi không thể không nghi ngờ vì số lượng thông tin quá nhiều về nhân vật ấy.
Chồng tôi luôn mồm nhắc đến cô ấy: 'Trà My nói rằng…Trà My mang đến cơ quan món chè sen ngon hết ý, em có muốn biết công thức chế biến? Trà My quả quyết với bộ ngực như em, đẹp nhất nên mặc'…Tôi tự hỏi cô Trà My làm sao có thể biết được bộ ngực của tôi? Liệu anh có kể về tôi cho cô ấy? Anh không điên đấy chứ? Và như thế, từ câu chuyện này đến câu chuyện khác tôi đã hiểu được rằng, cô Trà My ấy biết về gia đình chúng tôi nhiều hơn thế, dường như cô ấy muốn như vậy. Không có gì phải giấu giếm, tôi ghen với cô ta, đồng thời tò mò muốn biết cô ấy là người như thế nào mà có sức quyến rũ chồng tôi như vậy.
Lần đầu tiên cô ấy ghé thăm nhà tôi, khi tôi bị cảm cúm. Thân thể rã rời, cả người đau ê ẩm, tôi nói lời cảm ơn vì cô ấy mua thuốc cho tôi. Tôi tự hỏi, một người con gái bình thường làm sao có thể tự nhiên vào nhà người lạ với bất cứ lý do nào? Làm sao có thể tự nhiên ngồi chễm trệ vào ghế và giảng giải đủ thứ, trong khi bà chủ còn nằm liệt giường, người đẫm mồ hôi, nói không ra hơi. Tất nhiên, chồng tôi vùng vằng phân bua rằng, tôi đã không tôn trọng sự nhiệt tình của cô ta. Ngay khi anh kể chuyện em bị ốm, cô ấy đã tự nguyện đến thăm.
'Tôi không thích khách không mời, nhất là đã hai ngày tôi chưa tắm rửa, tóc tai bù xù, tôi cũng không dùng thuốc cô ấy mang đến. Tôi đã có thuốc mua theo đơn của bác sĩ bệnh viện - Tôi tức giận phản đối'. Có phải chồng tôi đã không hiểu hay…
Anh giải thích với tôi rằng đó chỉ là tình bạn, song tôi đã biết: Anh như con tàu đã 'trúng đạn' có thể chìm bất cứ lúc nào. Nhưng việc tôi biết, liệu có ích lợi gì khi anh vẫn vùng vẫy không khác gì con ruồi ham mồi lạ đã vô tình mắc vào lưới nhện độc?
Tôi không biết chắc, từ giây phút nào cái gọi là tình bạn giữa hai người chuyển sang tình yêu? Có thể từ sau chương trình giao lưu với một doanh nghiệp tỉnh bạn. Chồng tôi trở về nhà như con người xa lạ, nhưng không tồi hơn, trái lại! Dễ thương gấp mười lần, mẫn cảm và tế nhị hơn bình thường. Đã nhiều năm chúng tôi chưa nếm trải sự 'bùng cháy' mãnh liệt như thế trên giường ngủ!
Ngọn lửa nhiệt tình và những hành động cuồng si của anh đã khiến tôi không nhận ra bất cứ dấu hiệu nào khả nghi. Đáng thương cho người vợ bị bội tình hạnh phúc vì mọi việc trong hôn nhân vẫn tốt đẹp, rằng mình được yêu được chiều chuộng, còn anh chồng là điển hình của sự mẫu mực- đó là hình ảnh của tôi vào thời gian đó.
Vài tuần sau đó, anh về nhà muộn hơn. Ngày càng nhiều chuyến công tác xa, thỉnh thoảng thậm chí cả hai ngày nghỉ cuối tuần. Và bao giờ cũng mang về quà cho tôi. Anh ăn tất cả những gì tôi nấu, không một lời chê bai như mấy năm trước.
Anh tự sửa bể chứa nước xả bệ xí rò rỉ, tự mua sơn quét phòng tắm, không phản đối, khi tôi quyết định thay toàn bộ trang bị đồ gỗ ở phòng khách và thậm chí còn vui vẻ cùng tôi đi cửa hàng chọn mua bàn ghế. Và điều quan trọng nhất, đã chấm dứt đả động đến chuyện Trà My…Lẽ ra chính điều này phải làm tôi lo lắng và đặt câu hỏi nghi vấn, nhưng không khác gì con nai vàng ngơ ngác không may bị trúng mũi tên độc - tôi đã vừa mù lại vừa điếc!
Anh đã lừa dối tôi suốt nhiều tháng, thực tế cô ta đã biết tất cả. Chính cô ấy đã nghĩ ra kịch bản như thế và đã thực hiện hoàn hảo. Cô ta khuyên chồng tôi phải giả yêu và cố ý tạo ra màn kịch đằm thắm giữa hai chúng tôi. Nhờ thế họ có sự yên bình và làm tất cả những gì mà họ thích. Những cuộc vui thú vụng trộm của họ và tấn bi kịch của tôi chắc chắn sẽ kéo dài bất tận, nếu không xảy ra vào ngày hôm đó. Tôi đi đến siêu thị mới khai trương, nơi bán những tấm rèm cửa để làm cho ô cửa sổ nhà tôi lộng lẫy và kín đáo hơn - theo như lời quảng cáo. Nếu như không phải vì việc này, tôi sẽ không đến đó.
Và chính trong tại bãi gửi xe ấy tôi đã nhìn thấy chiếc Toyota Altis quen thuộc của gia đình. Trên mặt ghế sau là chiếc túi xách nữ bằng da màu nâu, chiếc túi đó chính là của Trà My tôi nhớ rõ nó khi cô ấy rút mấy vỉ thuốc tây để đưa cho tôi hôm đến thăm tôi ốm.
Vậy rõ ràng chồng tôi không hề đi công tác ở Vinh, cách xa hàng mấy trăm cây số. Sáng nay anh còn leo lẻo gọi điện cho tôi, kêu mệt và nhớ hai mẹ con thế nào. Không quên gửi cho tôi một nụ hôn qua điện thoại và dặn tôi nhớ tắm gội cẩn thận khi anh về nhà…
Chắc chắn anh đang đắm đuối bên Trà My - bạn gái của chồng tôi, chỉ có điều tôi không biết chính xác họ đang ở tòa nhà nào, căn hộ nào…bất giác hình ảnh chiếc Toyota thân thuộc của tôi nhòa đi trong nước


Promote to Article
Email Blog Entry
