Chương 1:
Những ngọn lá của tháng sáu bắt đầu thấy vươn lên trên ô cửa với màu xanh non, êm dịu. Buổi chiều, trời hay mưa và hình như bao giờ cũng được báo trước bằng hơi gió se lạnh cùng trong một bầu trời ướt đẫm hơi nước. Những cơn mưa của tháng sáu u hoài, trầm lặng như đoạn đầu của một tập nhật ký lúc cô gái sửa soạn tròn mười bảy tuổi, chứ không hối hả lạ lùng, và xôn xao như những trận mưa đầu mùa khởi sự từ cuối tháng tư.
Ở trên ô cửa quen thuộc đó, qua những ngọn cây tủa đầy lá mới, vào lúc xế trưa vừa thức giấc sau một giấc ngủ ngắn bù lại cho một đêm thức khuya học bài thi, Hạ mơ hồ như còn nghe thấy được tiếng những con ve nỉ non gọi mùa nắng cũ mong manh đã đi qua, chỉ còn vọng lại một chút nào đó thôi trên những bước chân nhẹ nhàng của bầy chim sẻ mấy hôm về trên mái ngói nhà Hạ, sửa soạn làm những chiếc tổ để nuôi con trong mùa mưa. Hạ như cũng mơ hồ nghe thấy tiếng trở mình của những viên ngói cũ vào những lúc mà lòng Hạ sắt se, quay quắt nhất của một nỗi buồn không biết từ đâu. Và lúc đó, Hạ khóc. Tưởng như vô cớ với chính mình.
Một cơn gió nhẹ đẩy cánh cửa sổ đóng ập lại. Hạ đưa tay đẩy nó trở ra và nhìn xuống đường vẫn những ngọn lá đó, trong một nền trời tắm đẫm màu vàng, những sợi dây điện rối răm và những con chim tròn xoe mắt ngước nhìn sang những bức tường xạ Phía bên kia đường, trước nhà Hạ là ngôi nhà thờ, được vây quanh bằng một vòng rào rộng lớn, những song sắt nâu xen kẽ những loại cây nhỏ có dây leo trổ hoa màu tím lấm tấm. Tháp chuông của ngôi nhà thờ vươn cao lên, những buổi sáng trời nhiều mây ẩn hiện cái tháp chuông lừng lững. Hạ yêu quí bầy bồ câu trên tháp chuông như yêu quí những cái hoa tím lấm tấm giữa một chùm lá xanh non. Đó là một vàihình ảnh quen thuộc, gần gũi của Hạ mỗi ngày. Qua khung cửa sổ này, Hạ cũng khám phá ra, chính nhữnghình ảnh đó đã cuốn hút lòng Hạ và hình thành một nỗi nhớ xôn xao trong những ngày Hạ bệnh, phải nằm im trong phòng. Làm con gái sửa soạn bước vào tuổi mười bảy, quả thật có những cái ngu ngơ tức cười. Đôi lúc Hạ tưởng mình ở một thế giới khác, nhưng thật ra, nhìn lại trong đôi mắt, thấy mình vẫn còn gần gũi với mình lắm.
Khi xé nhỏ một mảnh giấy vụn ném qua song cửa, Hạ bỗng nhớ ra chiều hôm nay có cái hẹn với Phượng. Nhỏ Phượng vẫn có vẻ bí mật trước những chuyện hàng ngày. Phượng hẹn tới nhà rủ Hạ đi chơi, không phải đi ra phố hay đi xem chiếu bóng mà tới một nơi nào đó. Hạ hỏi đôi ba lần xem "nơi nào đó" là nơi nào. Nhưng Phượng cứ cười và bảo khi nào tới sẽ biết. Hạ cũng không thắc mắc lắm với cái hẹn hôm nay của Phượng, nhiều lắm là Phượng dành cho Hạ một chút ngạc nhiên giữa bao nhiêu thứ quen thuộc hàng ngày. Có hay không có một niềm vui nhỏ, một chút ngạc nhiên bất ngờ, Hạ cũng thấy ngày tháng mơ hồ như chiếc lá rơi, vàng úa bên thềm trong cơn mưa. Đôi lúc, Hạ nghe mưa về trong giấc ngủ nửa đêm mà khóc ngon lành. Căn phòng của Hạ vẫn êm ắng, ngọn đèn ngủ gần kệ sách thắp bóng vàng, soi vào bóng tối cho thấy những đồ vật bé nhỏ và tầm thường và quen thuộc. Hạ thường nằm nhìn lên đỉnh mùng, ngó quanh quất một góc bàn, một chiếc ghế, hay là những cuốn sách nằm trong kệ, nghĩ đủ thứ chuyện và hoảng hốt trước ngày mai, nhớ đến tiếng chim kêu sớm nhất trên cây trứng cá sau nhà hay cây nhãn bên khung cửa sổ rồi nước mắt thấm mặn vành môi. Hạ biết mình khóc, tiếng khóc của một người con gái vào một tuổi đời mơ hồ và sương khói nhất. Lúc đó Hạ như trôi lênh đênh theo một giòng sông nào khuất lấp, xa vắng và cảm giác thờii gian dài giống như tiếng mưa ở dưới chân mình. Ôi, cơn mưa vĩnh viễn rơi vào những giấc ngủ khuya của đời Hạ.
Tiếng động nhẹ của hai con thằn lằn rượt đuổi nhau trên tấm lịch treo trước bàn học. Hạ quay lại nhìn thấy con số 28 to tướng và lạnh lùng treo trên tờ lịch. Đã gần hết tháng sáu, cái tiếng động thân ái của những ngày sửa soạn sang tháng khác, mơ hồ, nhưng làm Hạ thấy hốt hoảng như đứng trước một cuộc từ biệt. Đã hết tháng sáu, nửa năm qua vụt nhìn lại mới haỵ Không còn bao lâu nữa ngày thi tới, có lẽ, lúc đó mưa vẫn còn rơi dài trên những lối mà Hạ vẫn thường đi quạ Nhưng biết đâu có những cái phải chấm dứt, như là, những cuốn sách trên bàn học kia, những bông phượng cuối mùa tàn tạ. Hạ thi tốt nghiệp phổ thông, chỉ nghĩ không thôi cũng đủ lạnh run cả người. Có phải sau kỳ thi này, với mười bảy tuổi bắt đầu, Hạ sẽ thành người lớn? Sẽ phải đoạn tuyệt một vài điều và tiếp nhận thêm một vài điều? Cái khoảng thời gian đó ngó tới trước sao mà mênh mông quá chừng. Và nghĩ tới không thôi, bất giác Hạ nghẹn ngang ngực, tưởng chừng như ngộp thở. Cũng có thể vì một cơn gió mạnh đưa qua từ phía vườn cây của ngôi nhà thờ và Hạ đang ở trên cao, ngang với những sợi dây điện, ngang với những chiếc lá cây màu xanh. Có phải, có phải như thế không? Hạ chớp mắt thò đầu qua cửa sổ nhìn xuống đường, vừa lúc trông thấy một chiếc xích lô dừng lại dưới bóng cây, và trên xe, Phượng cũng vừa bước xuống. Hạ vội chạy lại cái lon đựng phấn lấy một viên phấn nhỏ trở lại cửa sổ ném xuống, cố ý cho trúng lưng của Phượng, nhưng viên phấn bị gió thổi bay đi nửa chừng, lệch sang phía khác. Lúc đó Phượng vừa băng qua đường với vạt áo dài quấn quít dưới chân. Màu áo vàng của Phượng làm chơi vơi hết một khoảng đường và những chiếc lá chết cô đơn dưới đất.
Phượng bước lên cầu thang, tiếng chân của Phượng quen thuộc như tiếng chân của một cô bạn gái thân yêu nào đó đến với người thi sĩ trong một bài thơ Hạ nhớ mang máng đã thuộc mấy câu khi đọc nó trong một tờ tạp chí. Hạ quay lại cười và nói:
- Tiếng chân của Phượng nghe thân yêu và quen thuộc như tiếng chân của một người "Yêu Bé Nhỏ" ghê đi.
Phượng thoáng ngạc nhiên nhìn Hạ rồi bật cười:
- À, người ta đang nhớ tới người Yêu. Thế mà cứ tưởng đang ngồi học bài trên này.
Hạ vui vẻ chạy tới vuốtmái tóc Phượng, làm Phượng ngỡ ngàng, hai má đỏ ửng. Hạ ấn Phượng ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, rồi mình cùng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đôi mắt nghịch ngợm mở lớn trêu Phượng:
- Không học bài, nhưng ngủ mới thức dậy được không?
- Ngủ mới thức dậy?
Hạ nhắm hai mắt như người đang ngủ, và kéo dài hơi thở thành một tiếng ngáy ngộ nghĩnh làm Phượng bật cười.
- Ngủ vừa chứ, có nghĩa là cô công chúa chưa rửa mặt?
- Thì chưa rửa mặt, có sao không?
Phượng cũng bắt đầu trêu lại Hạ. Tự nhiên Hạ thấy buổi chiều còn có những thân ái bất ngờ được mang đến từ người bạn học thân thiết qua bao ngày, bao năm tháng vui buồn và vì quá thân quen nên có lúc Hạ quên lửng đi, đến lúc nhớ lại lòng Hạ đâm ra cuống quít, tưởng như không còn được gần gũi với những cảm giác thân ái êm đềm bao lâu ấy nữa.
Hạ nắm tay Phượng nói:
- Chờ đấy nhé, Hạ xuống nhà rửa mặt một chút rồi đi, có lẽ, chiều nay mình đi dạo phố một chốc, và đi xem chiếu bóng. Lâu rồi mình bỏ quên những thứ ấy, Phượng nhớ không?
- Nhớ chứ, nhưng không dám rủ Hạ.
- Sao lại không dám?
- Vì thấy Hạ gạo bài kỹ quá.
Hạ cười:
- Gạo thì gạo, bộ Phượng không gạo sao. Học bù đầu nhưng không có nghĩa mình quên giải trí, những thú vui đơn sơ, gần gũi nhất của mình.
- Như vậy là chiều nay phải vui. Bù lại những ngày học tối tăm mặt mũi, phải không?
- Ừ.
- Vậy thì Hạ lẹ lên.
Hạ vừa chạy xuống cầu thang vừa cười khúc khích:
- Mười lăm phút.
- Lâu chết.
Nhưng Hạ đã mất hút dưới chân thang. Phượng nghe tiếng nói của mình rơi hẫng đâu đó với những cơn gió nhẹ của buổi chiều. Phượng đứng lên đi loanh quanh trong phòng của Hạ. Con mèo nhỏ bé,xinh x¡nh nãy giờ rúc ngủ trong đống chăn trên giường nghe tiếng động của Phượng tới gần giật mình mở mắt ra. Đôi mắt con mèo tròn xoe xanh biếc như hai viên bi màu lục. Con mèo yêu quí của Hạ đó, Phượng tinh nghịch lấy cây viết chì thọt vào lỗ mũi con mèo đánh thức nó dậy. Con mèo hoảng hốt nhảy vọt lên đứng trên đầu kệ sách, nó bước đi lững thững, ngó dáo dác và kêu gừ gừ, Phượng đuổi theo nó, khiến con mèo càng hoảng sợ chạy luôn xuống nhà.
Phượng trở lại ngồi thừ người trên ghế, Hạ còn có con mèo yêu quí để làm bạn, đùa nghịch. Phượng không có gì cả, ngoài căn gác nóng bưng như cái hộp, và mấy đứa em lúc nào cũng ồn ào như một cái chợ. Nếu không có những ngày thi và những cuốn sách, chắc Phượng phải rơi vào một đám đông, bị xoay tít trong những tiếng động, tiếng cười đùa của lũ em, Phượng thoáng sợ hãi khi nghĩ rằng mình đã sống như thế rất lâu rồi, đời sống của một con đường khô cháy thèm bóng mát. Như một con gián thèm thấy bóng đêm trở về. Phượng không thấy một điều nào là của mình nữa, tất cả, của gia đình và những lo âu. Phượng cũng quên mất, từ lúc nào mình bước vào tuổi mười bảy. Như thế rồi thôi sao? Phượng ngó ra cửa sổ, những cơn gió làm vơi dần nắng buổi chiều và hình như làm bầu trời êm ả với những bóng mây nhẹ baỵ Những chòm bóng lá vươn lên trên màu ngói của thành phố. Lạ; chiều hôm nay tự nhiên Phượng lại nghĩ vẩn vơ, thấy nỗi buồn thật gần và niềm vui xa tắp ở đâu. Mười bảy tuổi đối với một người con gái có thay đổi được đi sống Phượng không? Phượng nhìn căn phòng tươi mát của Hạ, bỗng nhiên sợ hãi căn gác nóng bức của mình. Ở đây, không khí thanh thản, êm đềm. Phượng có thể tự do nhìn ra cửa sổ để thấy những gì rất xa xôi, lãng đãng. Phượng nhớ, thành phố ở trong mùa mưa, những cơn mưa đầm đìa những chiều tháng sáu. Từ lâu, Phượng quên đi điều đó. Và đời sống Phượng chỉ có sách vở, tiếng động, lo âu và nóng bức, chứ không có mưa. Chiều hôm nay Phượng ước mong mưa sẽ rơi dài trên lối đi, tắm đẫm cây lá trên đường. Và Phượng muốn sống mềm hơn hơi nước.
Các bài viết liên quan cùng danh mục:
+5 EXP

LinkBack URL
About LinkBacks




Trả lời với trích dẫn
